Phi-Lộ
Tôi muốn viết quyển sách này từ lâu, nhưng vẫn không thể viết cho đến ngày hôm nay. Có hai lý do để không thể viết: Thứ nhất là vấn đề cơm áo. Khó có thể viết khi phải cặm cụi ở sở làm từ 8 đến 10 tiếng đồng hồ, cộng thêm 2 tiếng lái xe mỗi ngày.Thứ hai là vấn đề tế nhị. Phải mất bao nhiêu năm để có thể hàn gắn những vết thương chiến tranh sau hơn hai mươi năm nội chiến giữa hai miền Nam Bắc? Đã 35 năm đã qua rồi kể từ ngày miền Nam thất thủ, nhưng hận thù sao vẫn còn rất sắt máu trên các diễn đàn chính trị. Hãy vào thử các diễn đàn như X-Café.com, để thấy vẫn còn những lời lẽ nặng đầy thù hận, những lời chửi bới phủ phàng không cần biện chứng giữa những người Việt của hai ý thức hệ…
Thật phi lý đến thế sao? Thật ghê gớm đến thế sao? Tại sao chỉ một cuốn sách nhỏ bé của Karl Marx và một mớ chủ thuyết vụn vặt của Truman lại có thể làm cho riêng một quê hương tôi, anh em giết nhau hơn 20 năm, để rồi 35 năm tiếp theo, mạt sát lẫn nhau bằng những lời lẽ không một chút tình người? Gần 5 triệu người đã chết trong 20 năm chiến tranh, và đó chỉ mới là trên quê hương tôi. Cuốn sách nhỏ bé của Karl Marx đó đã là động lực cho bao nhiêu chục triệu hồn oan vô tội ở những quốc gia khác như Trung Hoa, Liên Sô, Đại Hàn, Miến Điện, cộng thêm các quốc gia ở Đông Ấu và Nam Mỹ?
Không một quyển sách nào, một ý thức hệ nào, một chủ thuyết nào lại có thể có được những quyền lực vô cùng ghê gớm có thể giết hàng chục, hàng trăm triệu người trên hàng mấy chục các quốc gia đó. Chỉ có quyền lợi của quốc gia, quyền lợi của một tập thể bạo quyền đứng sau lưng những chủ thuyết, ý thức hệ mới có được cái quyền lực ghê gớm đó. Nói một cách giản dị hơn, những cường quốc đã liên kết với nhau, lợi dụng sách của Karl Marx và chủ thuyết Truman để thúc dục những cuộc chiến tranh vô cùng đẫm máu, với mục đích bành trướng bá quyền và bảo vệ quyền lợi quốc gia của họ.
35 năm sau chiến tranh, ngày nay chúng ta đã thấy tận mắt, nghe tận tai: Còn đâu nữa một thiên đường quốc tế cộng sản? Còn đâu nữa một thế giới đại đồng? Còn đâu nữa chủ thuyết Truman cho một thế giới tự do của các nước đồng minh? Chỉ vài năm sau khi chấm dứt chiến tranh, Trung Quốc luà quân sang biên giới để “dạy cho Việt Nam một bài học.” 35 năm sau chiến tranh, Trung quốc bình thản và lạnh lùng xâm chiếm Hoàng Sa, Trường Sa, bá chủ biển Đông. 35 năm sau chiến tranh, chúng ta đã thấy tầu chiến Hoa Kỳ được mời gọi vào cập bến Đà Nẵng, Sài gòn. 35 năm sau chiến tranh, chúng ta đã thấy Hoa Kỳ và các nước lệ thuộc đem quân sang Iraq tận chiếm mỏ dầu, xử tử Sadam Hussein một thời đã là đồng minh của khối Tự Do. 35 năm sau chiến tranh, Nga xô đem quân sang tấn chiếm và tàn phá các nước lân cận, một thời đã từng nằm trong Liên Bang Sô Viết. 35 năm sau chiến tranh, hàng ngàn các công ty Hoa kỳ đã có văn phòng và hãng xưởng trên các thành phố lớn của Trung Quốc. 35 năm sau chiến tranh, hàng hóa "Made in China" tràn ngập các siêu thị lớn nhỏ tại Hoa Kỳ.
35 năm sau chiến tranh, chúng ta đã thấy được những gì? Tại sao vẫn chưa đủ thức tỉnh, mà vẫn còn tiếp tục mạt sát lẫn nhau bằng những lời lẽ đầy thù hận không chút tình người?
<Next>
No comments:
Post a Comment
Note: Only a member of this blog may post a comment.